Home > Vui, Xã hội > Tinh thần thể thao

Tinh thần thể thao

Đầu những năm 90s, lão vào Sài Gòn chơi. Một hôm, thấy Nhà văn hóa thanh niên trên đường NTMK có hội chợ đông vui nên cũng mon men vào hóng. Dạo ấy vẫn còn tráng niên, lão chen bẹp ruột vào một gian hàng của công ty may MP mua được cái áo phông (T-shirt) in mấy hình người thi đấu thể thao với dòng chữ tiếng Anh nói đại ý tinh thần thể thao quan trọng hơn chiến thắng. Chẳng nhớ nguyên văn thế nào đại loại thấy mấy chữ sport, spirit với cả winning nên đoán vậy😀

Tinh thần thể thao là quan trọng nhưng những gì thành tích đem lại còn quan trọng hơn (ảnh chôm trên Internet)

Tinh thần thể thao là quan trọng nhưng những gì thành tích đem lại còn quan trọng hơn (ảnh chôm trên Internet)

Áo mặc được chừng tháng thì cũng rách, làm rẻ lau lại lau không sạch nên cũng vứt đi. Sau đấy vài năm, báo đưa tin anh Tăng Minh Phụng, chủ công ty may kia bị bắt vì dính đến đất đai rồi bị bắn bỏ, thì chỉ biết ngậm ngùi không phải cứ nói lời hoành tráng cũng là làm điều hoành tráng 😷

Quay lại chuyện Olympic cho đỡ lạc đề😀 , tính ăn thua giờ đã quá lớn nên cái gọi là tinh thần thể thao giờ chẳng còn thấy đâu. Thể thao đã bị chính trị hóa và được dùng làm công cụ cải thiện hình ảnh đất nước. Dân các nước châu Á, tầm vóc nhỏ hơn, thường thiệt thòi trong các màn phô diễn sức mạnh thì được chính quyền đầu tư cố gắng giành huy chương bằng mọi giá nhằm mục đích rửa mặt, nâng vị thế quốc gia… nhưng rồi cũng không che được cái tự ti dân tộc.

Những người như anh Vinh hay cô Ánh Viên… là người có tài (dìm hàng chỉ để người ta thấy mình ghen tị😀 ). Thành tích đơn lẻ của mấy vị này cũng làm cho dân Việt tự sướng được mấy hôm nhưng cũng không làm phong trào thể dục thể thao nước Việt khá hơn thời cụ Nguyễn Công Hoan là bao nhiêu. Năm trước, cô Ánh Viên được mấy cái huy chương ao làng đã được ca ngợi như Yết Kiêu tái thế, rốt cuộc tình hình bơi lội Việt Nam cũng chẳng khá gì hơn, tin người chết đuối vẫn năm sau cao hơn năm trước. Năm nay cô này xịt, chìm vào hư vô, về nhà khéo chắc bị lột lon xuống trung sĩ ??? Chẳng rõ sau anh Vinh, nhà nhà có mua súng về bắn không chứ sang năm thống kê tỷ lệ đọ súng trong dân gian tăng mà trách anh thì cũng khổ. Xét theo 1 nghĩa khác mấy tấm huy chương này có tác dụng giữ ghế cho một số người tạo thành cái cớ cho “người ta” tiêu tiền nhà nước cho một mục đích hư vô là “nên thể thao Việt Nam”. Chế độ có thêm chút “niềm tin”, ghế vài người thêm vững, túi vài người thêm phồng.

Lên phía Bắc, quá trình giành huy chương, đánh bóng hình ảnh đất nước được người anh em tận dụng triệt để, hàng núi tiền được tung ra, những con người hành xác luyện tập như những cái máy với mục đích đạt huy chương bẵng moi giá. Kể cả khi thành công, cảm giác ghê vẫn nhiều hơn là khâm phục.

Chửi TQ thì dễ được ủng hộ😀 chứ nhìn xuống phía Nam, láng giềng Singapore vừa được HCV và báo chí ta ca ngợi quá trình giành HC của họ. Nước Sing đang lên về kinh tế còn thể thao tầm thế giới vẫn là con số 0. Đầu tư lấy HC kiểu Sing cũng có tác dụng tên nước được nhắc đén vài lần chứ thực chất cũng không khác kiểu của TQ là bao. HC của Sing được nhắc đến với những “trầm trồ” chẳng qua người ta đã quen với kiểu ca ngợi Sing và dè bỉu TQ mà thôi.

Đọc lại vẫn chưa rõ mình muốn viết gì nên lại đành phải nói lại là với tình hình Việt Nam đầu tư thể thao đỉnh cao vẫn chỉ là phí tiền và  xét một cách toàn diện, đầu tư vào cái đíu gì cũng là phí tiền, hehe.

Categories: Vui, Xã hội
  1. No comments yet.
  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: