Home > Xã hội > Hiến Chương Các Nhà Giáo

Hiến Chương Các Nhà Giáo

Viết về thầy cô thì hôm nay tính ra cũng hơi muộn, quá ngày mất rồi nhưng mà mình cũng không định viết gì về thầy cô cả.

Dạo còn đi học, cứ đến ngày 20/11 là mình vui lắm, cả bọn được nghỉ học, đến thăm các thầy cô, mà thực chất là có cớ vi vu ngoài đường. Hồi đấy sao mà khỏe thế không biết, đạp xe cả ngày trời mà chẳng thấy mệt gì cả. Vào đại học, đến dịp này, thú chơi vẫn còn, thâm chí là tao nhã hơn. Không được nghỉ học nữa nên cuộc vui thường bắt đầu lúc 6h tối. Mình và mấy thằng bạn thân vẫn tụ tập nhưng tụi mình không đến nhà thầy cô nữa mà lịch thường là quán bia – Karaoke – ăn đêm Cấm Chỉ hoặc Quốc Tử Giám. Thật ra thỉnh thoảng mấy đứa lại làm một buổi như thế nhưng 20/11 có lẽ nhớ đến thầy cô mà cảm giác vẫn khác chăng (???).

Mình vẫn nhớ thời bọn mình 20/11 được gọi là ngày “Hiến Chương (Các) Nhà Giáo”, chữ “các” khi có khi không nhưng kể cả khi không có, “nhà giáo” vẫn được hiểu là số nhiều🙂 . Mình nói như một cái máy, vô thức theo quán tính “ngày hiến chương nhà giáo” nhưng trong thâm tâm mình chẳng rõ “hiến chương” là cái quái gì. Mà ở Việt Nam mình nhiều từ được dùng vô thức lắm, thí dụ một ông cha căng chú kiết chẳng quen biết gì mà nhà nhà, người người, từ thằng bé đang bò đến ông lão già lụ khụ đều gọi là “BÁC”, viết hoa đàng hoàng, đa phần gọi thì cứ gọi mà chả biết tại sao mình lại gọi thế. Theo thông tin chém gió trên mạng, hồi chiến tranh, phía nhà nước truyên truyền về bản hiến chương này  gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến, xây dựng nền giáo dục trong đó bảo vệ những quyền lợi của nghề dạy học và nhà giáo, đề cao trách nhiệm và vị trí của nghề dạy học và nhà giáo… nhưng mình đồ là dân mình cứ mở miệng ra nói “Hiến Chương các Nhà Giáo” nhưng có lẽ 99% (kể cả nhưng người làm giáo dục) không biết nội dung thực sự cái “Hiến Chương” này nó nói cái gì.

 Cũng là hôm 20/11 vừa rồi, lão Ly có lên tiếng nhờ mọi người tìm bản “Hiến Chương Các Nhà Giáo” mà cả nước đang nô nức tôn vinh. Máu lục lọi, tìm kiếm nổi lên mình lôi anh Google ra vét, tra cả tiếng Pháp rồi tiếng Anh vẫn không ăn thua, nó toàn ra hiến chương của mấy hiệp hồi trường lớp nào đấy. Hơn nửa tiếng lục lọi, cuối cùng mình tìm được nó trong khu vực lưu trữ tài liệu của UNESCO. Bản mình tìm được không phải một tài liệu độc lập, đơn lẻ mà là 1 phụ lục của 1 tài liệu của FISE (ITF – Liên Đoàn Quốc Tế Các Nhà Giáo). Nó là tài liệu in roneo, toàn văn như thế này.

Teachers' Charter

Hiến Chương Các Nhà Giáo

Đưa cái hình cho có tính tư liệu còn bản PDF mình chế bản lại (bác TVĐ gõ) thì ở đây. Mình tìm được nó thì có bác Trạch Văn Đoành bên HM, vốn là giáo viên Toán dịch. Mình xem bản dịch của bác TVĐ có góp ý vài điểm (khổ chủ cũng đồng ý) và kết hợp lại được bản dịch như thế này

Maxcova, ngay 9-11 tháng 8 năm 1954

Ủy ban hỗn hợp Liên Đoàn Quốc Tế Các Nhà Giáo, tại cuộc họp thứ XIX được tổ chức tại Maxcova vào ngày 9, 10 tháng 8 năm 1954, đã nhất trí thông qua Hiến chương Các Nhà giáo với nội dung như sau:

HIẾN CHƯƠNG CÁC NHÀ GIÁO

Lời mở đầu

Các nhà giáo phải thực hiện một chức trách quan trọng trong xã hội vì giáo dục trẻ em là một vấn đề cốt tử, không chỉ cần cho sự phát triển cá nhân, mà còn cho sự tiến bộ của toàn xã hội. Nghề giảng dạy đặt cho người thày những trách nhiệm, mà những trách nhiệm này đòi hỏi có những quyền tương ứng. Các giáo viên cần có quyền dân sự một cách đầy đủ và quyền tự do hành nghề.

 Chấp nhận việc phát triển tính cách cá nhân của trẻ như mục tiêu của giáo dục, giáo viên phải tôn trọng quyền tự do tư tưởng của học sinh và khuyến khích học sinh phát triển tư duy độc lập .

ĐIỀU 1. Nhiệm vụ thiết yếu của giáo viên là phải tôn trọng tính cá nhân của trẻ em, khám phá và phát triển khả năng của trẻ em, chăm lo quá trình giáo dục và đào tạo, luôn luôn hướng tới việc hình thành ý thức đạo đức của con người và công dân tương lai, giáo dục trẻ trong một tinh thần dân chủ, hòa bình và hữu nghị.

 ĐIỀU 2 . Quyền của giáo viên không phụ thuộc vào giới tính, chủng tộc, màu da, không phụ thuộc vào niềm tin và ý kiến cá nhân, miễn là giáo viên không áp đặt niềm tin và ý kiến ​​của mình cho trẻ em.

 Giáo viên không bị phạt nếu việc giáo dục học sinh tuân thủ các quy định ở Điều 1.

 ĐIỀU 3. Giáo viên có quyền có các thỏa thuận về các biện pháp bảo vệ họ chống lại quyết định tùy tiện ảnh hưởng đến nhiệm kỳ làm việc và cuộc sống nghề nghiệp. Cụ thể, các biện pháp bảo vệ cần được đảm bảo để chống lại các quyết định tùy tiện về tuyển dụng, tập sự, bổ nhiệm, đề bạt, hay các biện pháp kỷ luật đuổi việc.

 ĐIỀU 4. Liên quan đến chương trình học và thực hành giáo dục, quyền tự do sư phạm và tự do chuyên môn của giáo viên phải được tôn trọng, các sáng kiến ​​cần được khuyến khích, đặc biệt là lựa chọn phương pháp giảng dạy và sách giáo khoa thông qua sự tham gia của đại diện giáo viên trong việc nghiên cứu các vấn đề sư phạm và chuyên môn.

 ĐIỀU 5. Giáo viên phải có quyền tự do tham gia tổ chức nghề nghiệp và các tổ chức như vậy nên làm đại diện cho giáo viên trong mọi hoàn cảnh.

 ĐIỀU 6. Tất cả các giáo viên phải có quyền được nâng cao trình độ về mặt học thuật và chuyên môn theo các tiêu chuẩn cao nhất có thể, kể cả yêu cầu được học để có thể vào học ở bậc đại học. Hoàn cảnh xã hội và tài chính không được trở thành một rào cản để ngăn cấm một sinh viên được học để trở thành giáo viên.

 ĐIỀU 7. Giáo viên cần được tạo cơ hội để tiếp tục học nâng cao trình độ chuyên môn. Họ có quyền tham gia các khóa học bổ trợ với sự hỗ trợ tài chính ở mức cần thiết, kể cả việc tạo điều kiện đặc biệt để giáo viên có thể tham quan, trao đổi ở nước ngoài giúp họ có kiến ​​thức thực tế trong cuộc sống riêng (trong nước) và ở nước ngoài.

ĐIỀU 8. Giáo viên được hưởng tiền lương phù hợp với tầm quan trọng của chức năng xã hội và giáo dục để có thể cống hiến hoàn toàn cho nghề nghiệp mà không phải lo lắng về tài chính.

 Đối với những giáo viên có trình độ và thâm niên công tác ngang nhau, cần áp dụng nguyên tắc trả lương công bằng: công việc như nhau thì lương cũng như nhau, không nên phân biệt.

 ĐIỀU 9. Giáo viên được nghỉ có lương trong toàn bộ thời gian nghỉ của trường học, được nghỉ ốm có lương và hưởng chế độ trợ cấp đầy đủ, kể cả trợ cấp cho góa phụ, trẻ em và người phụ thuộc.

 ĐIỀU 10. Giáo viên có quyền được làm việc trong điều kiện thích hợp, với các trang thiết bị cần thiết và quy mô các lớp học đủ nhỏ để giảng dạy hiệu quả.

 ĐIỀU 11. Trang thiết bị trường học không nên phụ thuộc vào địa vị xã hội của học sinh cũng như thể loại trường mà chỉ phụ thuộc vào mục đích/nhu cầu giáo dục.

 Các trường cần có nơi ăn ở phù hợp cho những nhân viên hợp chuẩn (được đào tạo phù hợp), đảm đương các dịch vụ chuyên biệt tại chỗ như chăm sóc y tế nha khoa, cung cấp bữa ăn tại trường và giáo dục thể chất.

 ĐIỀU 12. Nhà trường cần đóng góp vào sự phát triển nhân cách. Một nguyên tắc nhân đạo, phù hợp với lòng tự trọng của cả học sinh và giáo viên, là phải loại trừ áp bức và bạo lực.

 ĐIỀU 13. Trẻ em lệch lạc về hành vi (trẻ em cá biệt) cần được giảng dạy trong các lớp học đặc biệt nhằm điều chỉnh càng sớm càng tốt để các em có thể vào lớp học bình thường và có cuộc sống bình thường.

 Trẻ em khuyết tật về thể chất không thể tham gia vào hoạt động học đường bình thường cần được giáo dục trong các trường đặc biệt, bằng các phương pháp phù hợp với nhu cầu đặc biệt và tình trạng khuyết tật của trẻ.

 ĐIỀU 14. Phải cung cấp các các cơ sở giáo dục cần có cơ sở vật chất cần thiết để có thể tiến hành các thực nghiệm khoa học, khả dĩ trong điều kiễn thích hợp, sao cho có thể đẩy mạnh các tiến bộ của lý thuyết và thực hành về giáo dục. Cần có dịch vụ thông tin để công bố các kết quả nghiên cứu.

 ĐIỀU 15. Thông qua đại diện được bầu chọn, giáo viên cần có cơ hội để xây dựng các chính sách để cải thiện hoạt động quản lý các trường học và hành nghề.

(Đã nhất trí thông qua)

Đại biểu của Liên đoàn thành viên của Ủy ban hỗn hợp Liên đoàn Quốc tế các nhà giáo.

Bản PDF ở đây

Khi đưa lên HM, có ý kiến cho rằng bản hiến chương cũng cũ rồi, không có giá trị ràng buộc… nên nói chung đọc thì cũng hoành nhưng chẳng có giá trị mấy. Mình lại nghĩ hơi khác một chút. Những điều tốt đẹp, những kỳ vọng vào nghề giáo thì không cần bản hiến chương này mà mình hay bất kỳ ai cũng có thể viết được, mặc dù ý tứ có thể hơi khác. Mình đọc bản hiến chương này và có mấy nhận xét:

  • Bản hiến chương có 15 điều (article) nhưng về Việt nam không rõ do bệnh “hoành tráng hóa” hay lỗi thằng đánh máy mà nó biến thành 15 chương nghe rất khủng.
  • Nó không hề đả phá chủ nghĩa tư bản hay nền giáo dục tư bản nào cả, trình chém của ban tư tưởng văn hóa TW quả là khủng.
  • Nó bao gồm nhiều điều tốt đẹp ai cũng ước ao có được cho nền giáo dục của mình. Tất nhiên ai đây lại không phải tất cả mọi người, bằng chứng là ở nước mình nội dung của nó coi như bị giấu biến.
  • Việt Nam thông qua bản hiến chương này năm 1957, cũng như đã thông qua Công ước về quyền trẻ em, quyền con người… và gần đây là Công ước không tra tấn. Nó cũng không hề làm cho nhền GD của Việt Nam, chất lượng cuộc sống của trẻ em Việt nam, quyền con người Việt Nam khá lên hay loại trừ những vụ tra tấn ngược đãi ở Việt Nam mà ai ai cũng biết.

Phải nói các trò “dân vận” và “địch vận”, Việt Nam là vô địch, lại nhớ lời ông Thiệu về “nói và làm”😀

Những chiêu này có hiệu quả cách đây vài chục năm, tiếc là xã hội phát triển, kéo dân trí đi lên mà họ lại không thay đổi gì.

Categories: Xã hội
  1. TKO
    20/11/2015 at 6:22 pm

    @ Đồng chí Xôi:

    Lão ma xó à! Phục lão ma xó, lục lọi ra toàn những của quý ngày xưa.

    Trở lại chủ đề entry ngày nhà giáo, TKO gọi là chia sẻ với lão mấy nhời: mỗi năm đến ngày này, nhà TKO cũng rộn ràng hoa và quà, vì có tới 4 anh chị là giáo viên, thêm chị dâu nữa. Các anh chị đều hiền lành, tử tế hơn TKO. TKO là sản phẩm của con người mới đấy!

    Mỗi khi nghe ai nhắc đến lĩnh vực giáo dục thời nay thì TKO sôi hết cả người vì chán ghét, cả về con người sư phạm lẫn nội dung chương trình, phương pháp giảng dạy, làm sao mong có được cây tốt, hạt giống tốt khi ươm trồng trong mảnh đất, bàn tay của … quỷ chúa – u mê ám chướng.

    Cũng có một số người có tâm, nhưng tầm thì hạn chế, cũng không thể chen chân được với bọn cơ hội, hung hiểm .. thế là lĩnh vực được xem là nền tảng của con người, dạy cách làm người … do quỷ ngự trị, làm hỏng nhiều thế hệ ..! Đúng là bọn ác, ngu dốt tăm tối, kéo đàn kéo lũ, hại người, hại mình … Vì đâu nên nỗi?

    Thôi! TKO lại mất hết cả điềm tĩnh rồi!🙂

    Liked by 1 person

    • 22/11/2015 at 12:52 am

      Thời đồng chí, lão và các bậc tiền bối, thầy trò cùng là nạn nhận.

      Thời này, thầy là đồng phạm 😭

      Like

      • TKO
        09/12/2015 at 2:37 pm

        @ Lão Xôi:

        TKO cho rằng lão Xôi đã nói đúng. Nhưng sẽ đúng hơn nếu ghi thế này: “Thời đồng chí, lão và các bậc tiền bối, thầy trò cùng là phạm nhân. Thời này, thầy là đồng phạm!”🙂

        TKO ngẫm thấy, rốt cuộc thầy trò cũng đều vỡ mộng lão Xôi à.
        Lúc nhỏ, ngây thơ, cứ ngỡ mọi sự hiện hiển như nhận thức trong trí óc non nớt của mình, càng trải nghiệm càng thấy mình kém cỏi, muốn học nữa cũng mỏi mệt, rồi nhìn đâu cũng nhan nhản cái sự tréo ngoe, không như mình tưởng.
        Khá buồn!

        Liked by 1 person

  2. Hien Nguyen
    21/11/2015 at 3:06 am

    “Khi đưa lên HM, có ý kiến cho rằng bản hiến chương cũng cũ rồi, không có giá trị ràng buộc… nên nói chung đọc thì cũng hoành nhưng chẳng có giá trị”

    Ai mở miệng nói thế? Đảng viên nào nói thế thì tớ đây hoan nghênh cái sự can đảm luôn luôn sẵn sàng bấm nút để tử vì đạo (đảng) của nó. Đúng là cà cuống chết đến đít vẫn còn cay.

    Like

  1. No trackbacks yet.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: